Chương 333: Chiến đấu hừng hực khí thế

Truyện 365 Ngày Hôn Nhân – Khóa trụ tim em

Tác giả: Guai Wu

Chương 333: Chiến đấu hừng hực khí thế

banner

Mình bận cập nhật truyện cho web chính quá nhiều, các bạn xem trước nội dung tại trang chính này dùm mình nhé, trên blog sẽ post hòan chỉnh sau. Thanks các bạn !

http://webtruyen.com/365-ngay-hon-nhan/

Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng kêu của cô vào trong bụng.

Lãnh Tử Tình không chịu khuất phục, cắn mạnh vào môi hắn, vị máu tanh tràn ngập trong khoang miệng…

Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, lại càng tấn công mạnh bạo, vươn dài lưỡi tấn công vào thành trì của cô, cạy mở hàm răng của cô, không còn cơ hội cắn lại nữa. Môi dường như đã bị cô cắn rách, cô gái nhỏ này bản tính ương bướng hắn sao có thể không biết chứ! Ngay cả một chú mèo con hiền lành, thi thoảng cũng sẽ vươn móng vuốt của nó ra.

Nhưng Lôi Tuấn Vũ chinh phục mèo con đã thành quen rồi! Một bàn tay bận bịu dưới thân, chỉ chốc lát sau đã lột sạch quần áo.

Trong đầu liên tiếp cảnh báo, cô chỉ sợ bố mẹ chồng chạy vào, mặt mũi cô biết giấu vào đâu! Ra sức đẩy tay hắn ra, lắc lắc người, nhưng lại nghe hắn gầm một tiếng, hình như càng thêm khiêu khích hắn!

Hôn đến vành tai cô, khiến cô run rẩy, lại để miệng cô được tự do.

Cô vội vàng quát: “Lôi Tuấn Vũ, anh không cần mặt mũi, nhưng tôi vẫn cần! Mau buông tôi ra!”

“Suỵt! Đừng có kêu, nếu em muốn để ba mẹ vào tham quan, anh cũng không ngại đâu! Em cứ kêu đi!” Lôi Tuấn Vũ ra sức trêu đùa vành tai cô, vô cùng thành thục khơi mào dục vọng của cô.

Lãnh Tử Tình kìm lòng không đậu, suýt nữa ngâm nga ra tiếng. Tức giận sớm đã bị thẹn thùng thay thế, lý trí cũng dần dần bị dục vọng bao phủ.

“Ngoan, thả lỏng! Chúng ta sinh thêm một đứa nữa!” Lời nói Lôi Tuấn Vũ không có một chút nào dịu dàng, ngược lại còn rất lạnh lùng! Như dội một gáo nước lạnh vào Lãnh Tử Tình.

“Buông ra! Sinh cái đầu anh!” Lãnh Tử Tình há mồm cắn vào tai Lôi Tuấn Vũ, nghe thấy tiếng kêu rên của hắn, cô lại cắn mạnh hơn! Ai bảo anh bắt nạt tôi!

Lôi Tuấn Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, buông tay Lãnh Tử Tình ra, nắm lấy cằm cô, giữ chặt lấy khiến cô không thể không mở miệng, lúc này mới giải cứu được cho cái tai của mình!

Người phụ nữ này cũng thật nhẫn tâm, đau quá! Tai như muốn rớt ra! Nhưng vẫn không buông tha như muốn bóp nát cằm cô.

Hai tay Lãnh Tử Tình được giải phóng, liền dùng hết sức đẩy hắn ra, Lôi Tuấn Vũ không phòng bị, liền ngã nhào xuống đất.

Cuống quýt sửa sang lại quần áo của mình, kéo quần đã bị tụt xuống tận đầu gối lên. Lãnh Tử Tình tức giận đến ngứa ngáy chân răng. Hắn quả thực chính là cầm thú! Còn đường đường chính chính nói mình ba năm chưa đụng đến phụ nữ, theo cô thấy, một ngày không có phụ nữ hắn sống không nổi! Đàn ông thối chết tiệt không biết xấu hổ!

Vừa nghĩ, cô vừa sửa sang lại quần áo của mình, lại phát hiện người dưới đất vẫn không nhúc nhích.

Cô tức giận nói: “Đừng giả bộ! Lôi Tuấn Vũ, mau dậy đi!”

Lôi Tuấn Vũ dưới đất mặt úp xuống dưới vẫn không nhúc nhích.

Trời ạ! Hắn làm sao vậy? Lãnh Tử Tình sợ tới mức vội vàng ngồi xổm xuống lật người Lôi Tuấn Vũ lại, còn dùng tay kiểm tra hơi thở của hắn. Ông trời ơi, sao thế này? Bị ngã ngất đi rồi sao?

“Tuấn Vũ? Tuấn Vũ? Anh làm sao vậy? Tỉnh lại đi!” Lãnh Tử Tình vội vàng dùng tay vỗ lên mặt Lôi Tuấn Vũ, muốn làm hắn tỉnh lại. Nhưng hắn vẫn không hề có phản ứng!

“Trời ạ! Đừng dọa tôi, Tuấn Vũ? Anh làm sao vậy, mau tỉnh lại đi! Tôi đi gọi người, tôi đi gọi người…” Lãnh Tử Tình hoảng hốt, vội vàng muốn chạy đi kêu ba mẹ đến.
Nào ngờ lúc bước qua người Lôi Tuấn Vũ không cẩn thận chệch chân, lập tức ngã nhào lên người Lôi Tuấn Vũ.

Tiếng kêu rên dưới thân, làm Lãnh Tử Tình nhất thời cả người cứng đờ.

Đàn ông thối chết tiệt! Lại còn giả ngất để dọa cô!

“Anh! Anh quá đáng rồi đấy!” Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn khóe miệng cong lên của hắn, tức giận muốn bò dậy.

Lôi Tuấn Vũ nhân cơ hội giam cầm cô trước ngực, cất giọng dịu dàng: “Em quan tâm anh như vậy?”

“Ai quan tâm đến anh, đi chết đi!” Lãnh Tử Tình cũng đã bình tĩnh lại, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.

“Ha ha.” Nghiêng người, đặt cô dưới thân.

Dưới thân là thảm, mềm mại, hắn ở ngay trước người mình, chống hai cánh tay, vây cô dưới thân mình.

Nằm dưới đất, nhìn tất cả mọi đồ vật trong phòng đều cao lớn như vậy, cách mình thật xa, lại có một tâm tình khác lạ.

“Anh muốn em, ngay bây giờ.” Lôi Tuấn Vũ nói rất dịu dàng, Lãnh Tử Tình nghe mà rung động.

Thế là, nụ hôn dịu dàng rơi xuống, tiếng nỉ non khe khẽ hòa theo, hắn thành công hàng phục được cô.

Không biết đến lúc nào, hai người đã lăn được lên giường.

Trong đôi mắt mê ly của Lãnh Tử Tình, là thân hình gợi cảm của Lôi Tuấn Vũ, mồ hôi của hắn rỏ xuống vai, xuống ngực cô, tăng thêm cảm hứng vô hạn. Còn trái tim không yên phận của cô lại khiến sự tốt đẹp này càng thêm vui thích, thật giống như tình yêu vụng trộm, kích thích như vậy, thích thú như vậy.

Hết lần này đến lần khác đoạt lấy, khiến cho hai người kìm lòng không đậu mà nỉ non, rên rỉ…

Mà bên ngoài Tiêu Duệ định gõ cửa nhất thời mặt đỏ tai hồng! Hai đứa nhỏ này, lại đói khát như vậy?! Không khỏi thở dài, cũng khó trách! Đã ba năm rồi, nhớ nhung cũng thật khổ nha!

Ấy? Không đúng nha! Tử Tình biết là Tuấn Vũ, nhưng Tuấn Vũ không biết là Tử Tình mà? Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?! Tuấn Vũ hẳn không phải là loại đàn ông nhìn thấy mật liền đậu vào chứ!

“Làm gì vậy? Cơm canh xong rồi, gọi hai đứa chúng nó ra ăn cơm thôi.” Lôi Đình tò mò nhìn Tiêu Duệ. Sao lại ngơ ngẩn đứng ở trước cửa phòng Tuấn Vũ không đi vào chứ.

Nói xong, ông liền định gõ cửa. Thấy con dâu trở về, Lôi lão gia trong lòng vui vẻ, cũng trở nên ân cần.

Tiêu Duệ vội vàng giữ chặt tay ông lại, quở trách: “Ông làm gì vậy?! Đừng có chen vào!”

“Này? Sao lại bảo là chen vào chứ? Tôi gọi con trai con dâu ra ăn cơm, sao lại gọi là chen vào chứ? Bà sao lạ vậy?” Lôi Đình không hiểu ra làm sao.

Tiêu Duệ không vui trừng mắt lườm ông một cái: “Tôi thấy ông già lẩm cẩm rồi! Hai đứa chúng nó vợ chồng son còn phải làm chuyện quan trọng hơn! Ông chớ quấy rầy!”

“Chuyện gì? Chuyện gì còn quan trọng hơn cả ăn cơm?” Lôi Đình vẫn một mực không tin, xoay người định tiếp tục gõ cửa.

Tiêu Duệ nhéo mạnh cánh tay ông một cái, Lôi Đình kêu oái một tiếng, quát: “Bà làm gì vậy?!”

“Suỵt! Nhỏ tiếng một chút! Ông đã quên năm đó lúc ở nhà ông, ba mẹ ông cũng có nhà, chúng ta trốn trong nhà kho nhà ông, làm chuyện gì hả?!” Tiêu Duệ liếc xéo ông một cái, lại thận trọng nhìn cánh cửa đang đóng chặt, kéo Lôi Đình đã hiểu ra đi về phía bàn ăn.

Lôi Đình đột nhiên cười ha hả: “Cái bà này, sao lại không nói sớm! Ha ha!”

“Nhỏ tiếng một chút! Xem bộ dạng ngốc của ông kìa!”

Lãnh Tử Tình ở trong phòng nghe thấy tiếng kêu của Lôi Đình ở bên ngoài, sợ tới mức vội vàng tóm lấy cánh tay Lôi Tuấn Vũ, hoảng hốt nói: “Tuấn Vũ, hình như là tiếng của ba anh!”

Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, nhưng vẫn tiếp tục tấn công, cười nói: “Yên tâm đi! Ba mẹ sẽ không vào đâu! Đừng phân tâm, chúng ta tiếp tục!”

“Nhưng mà… á…” Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ động thân một cái giật nảy mình. Một cơn khoái cảm từ đầu dây thần kinh lập tức thổi quét toàn thân.

Hai người trong phòng chiến đấu hừng hực khí thế, hai người bên ngoài ăn cơm cũng khí thế ngút trời…

nguồn tổng hợp sưu tầm từ internet và Vficland
người dịch và edit truyện: Hạt dẻ cười , Benbobinhyen

Chương tiếp theo: Chương 334: Chuyện bên trong bên ngoài

Xem lại chương trước : Chương 332: Chúng ta sinh một đứa nữa nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s