Chương 290: Ngày 4 tháng 4: Anh đã trở về.

Truyện 365 Ngày Hôn Nhân – Khóa trụ tim em

Tác giả: Guai Wu

Chương 290: Ngày 4 tháng 4: Anh đã trở về.

banner

Mình bận cập nhật truyện cho web chính quá nhiều, các bạn xem trước nội dung tại trang chính này dùm mình nhé, trên blog sẽ post hòan chỉnh sau. Thanks các bạn !

http://webtruyen.com/365-ngay-hon-nhan/

Đơn giản ăn mấy thìa cháo, Lãnh Tử Tình lại quay trở lại phòng.

Vừa định nằm xuống giường, lại nhìn thấy máy tính kia, cô vội vàng lấy vỏ gối bịt kín nó lại, để không nhìn thấy nó…

Nhưng hình dáng vuông vắn của vỏ gối vẫn khiến cô vừa nhìn liền nhận ra đó là máy tính! Vì thế, cô lại vội vàng ôm lấy nó, nhét vào mặt trong cùng của tủ quần áo, đóng sầm cửa tủ lại! Lần này không nhìn thấy nữa chứ?! Trái tim đập dồn dập không ngừng lúc này mới dần dần yên ổn lại!

Máy tính của cô, là người bạn cũ từng cùng cô bầu bạn vô số ngày đêm! Mình dùng mạng không được mười năm thì cũng được tám năm rồi! Đã từng kiêu ngạo đến mức nào vì địa vị cao xa của chính mình trong thế giới ảo! Tự cho mình là thanh cao thấy rõ hết chuyện hồng trần. Sống trong thế giới của chính mình, thỏa chí như vậy, tùy thích như vậy! Nhưng lúc này cô mới phát hiện cô ngu xuẩn đến mức nào! Ngu xuẩn đến mức không phân rõ thị phi, không thấy rõ được nhân tính! Nghĩ đến cái máy tính đó, trong lòng cô lại run rẩy từng cơn! Giống như tàu hỏa chầm chậm tiến về phía trước, cách một giây lại xóc nảy lên một cái, cả quãng đường dài không biết đã xóc nảy lên mấy thế kỷ.

365-ngay-hon-nhan-khoa-tru-tim-em-ebook-prc-pdf

Ngủ rồi, nhưng vẫn vô cùng bất an…

Trong lúc ngủ mơ Lãnh Tử Tình bỗng nhiên hình như cảm thấy có một ánh mắt hèn mọn đang nhìn cô! Cô muốn mở mắt ra, nhưng làm thế nào cũng không mở được!

Lãnh Tử Tình ra sức vặn vẹo thân mình, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi ánh mắt kia, cô nhìn thấy “Thiên đạo thù cần” dữ tợn lại gần mình, gần nữa, nhưng cô giãy dụa mà không thể nhúc nhích!

Khuôn mặt của “Thiên đạo thù cần” cười để lộ ra hai hàm răng, vô cùng mờ ám nói: “Tử Dạ, làm người phụ nữ của tôi đi! Để tôi mang em đến thiên đường…”

Lãnh Tử Tình ra sức vung tay, muốn xé nát khuôn mặt hắn, nhưng làm thế nào cũng không nhấc tay lên được! Đúng rồi, tay cô đã bị trói chặt! Nơi cổ tay rất đau rất đau!

Thiên đạo thù cần, buông tôi ra! Lãnh Tử Tình muốn kêu, lại phát hiện mình kêu không ra tiếng, cô hoảng sợ muốn mở miệng, phát hiện đôi môi giống như bị dán lại vậy, nói không ra lời!

“Thiên đạo thù cần” xấu xa cười, nhìn vào mắt Lãnh Tử Tình, cười điên loạn nói: “Bọc kín như cái bánh chưng để làm gì?! Trên người em còn chỗ nào tôi chưa sờ qua? Còn chỗ nào tôi chưa cắn qua? Hả? Ngu xuẩn? Tưởng em là Bồ tát hả? Muốn phổ độ chúng sinh? Ha ha ha ha! Thật là buồn cười! Tôi chính là một người đàn ông đích thực! Em có muốn thử một chút không?”

Trong lòng Lãnh Tử Tình sợ hãi cực độ! Cô điên cuồng gào thét trong lòng– Anh tránh ra, anh tránh ra! Nhưng làm thế nào cũng không thể phát ra tiếng!

Lôi Tuấn Vũ nhìn Lãnh Tử Tình nhíu chặt mày, trong lòng hỗn độn. Cô ngủ rất bất an, trong lòng nhất định là sợ hãi cực độ! Nếu không, sao có thể phá lệ mà nói là nhớ hắn?! Trong lòng lại nổi lên nỗi áy náy.

Tay đặt lên lông mày cô, nhẹ nhàng vuốt ve, nhưng nháy mắt lại nhíu chặt như cũ!

“Ah– đừng, cầu xin anh, đừng… Tuấn Vũ, cứu em– ” Lãnh Tử Tình kêu khóc, trong miệng nỉ non không rõ ràng.

Lôi Tuấn Vũ đau lòng nhìn cô, nhẹ nhàng thì thầm: “Anh là Tuấn Vũ, anh đến đây. Đừng sợ…”

Lãnh Tử Tình kêu “Á” một tiếng nhảy dựng lên, kinh hoàng mở mắt, hai tay ra sức đẩy người Lôi Tuấn Vũ. Giống như người trước mặt là ma quỷ vậy.

“Tử Tình! Đừng sợ, là anh! Là anh đây!” Lôi Tuấn Vũ đau lòng nắm lấy hai tay cô, yên lặng nhìn cô.

Lãnh Tử Tình hai mắt vô hồn, trống rỗng nhìn chằm chằm ảo giác kia, sợ hãi như gặp phải ma quỷ! Cô điên cuồng kêu lên: “Tránh ra! Anh tránh ra! Tuấn Vũ, mau tới cứu em! Cứu lấy của chúng ta…”

Hai mắt dần dần có tiêu cự, “Tuấn Vũ!” Tiếng kêu như từ trong tâm can phát ra, bổ nhào vào lòng hắn!

Bị động ôm lấy người trước mặt, động tác của Lôi Tuấn Vũ cứng ngắc. Hắn dường như nghe thấy một tiếng “Tuấn Vũ” kia lúc cô suýt chút nữa bị cường bạo mà càng trở nên rối loạn! Hóa ra, chính mình ở trong lòng cô vẫn là đứng thứ nhất! Trong lúc nguy nan cô không gọi Hoa Bá, mà là gọi hắn cái tên khốn tiếp này!

Hắn nói dối là đi Hải Nam, nhưng lại ở bên ngoài ở lại một ngày mới dám trở về đối mặt với cô!

Cái tên Thiên đạo thù cần kia, là do hắn thuê một người qua đường đóng giả mà thôi! Mà người thực sự hành động là chính hắn! Hành vi hợp tình hợp lý biết bao, kế hoạch dơ bẩn biết bao! Hắn chẳng qua là muốn ngụy tạo ra tình tiết giống như của mình, để khiến lòng kiêu hãnh của cô phải khuất phục! Chuẩn mực đạo đức quật cường tan rã! Để cô từ nay về sau trước mặt hắn không thể dùng ánh mắt khinh thường nhìn hắn nữa! Để cô hiểu có rất nhiều chuyện chính mình không thể khống chế được! Tất cả cho dù là số phận đã định đều sẽ có sự cố ngoài ý muốn!

Nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ của cô! Trong lòng hắn lại đau như dao cắt! Hắn đột nhiên phát hiện hành vi của mình ác độc đến cực điểm! Trong dạ dày hắn cuộn lên từng cơn ghê tởm! Hắn sao có thể tổn thương người phụ nữ mình yêu như vậy? Cô mềm mại yếu ớt dựa vào ngực mình, yếu ớt như vậy, đau khổ như vậy! Vứt bỏ tất cả tự tôn, chỉ cần sự an ủi và thấu hiểu của hắn! Còn hắn! Lôi Tuấn Vũ nhắm chặt hai mắt, có tiếp tục hay không? Nhìn cô đau khổ tuyệt vọng như vậy, Lôi Tuấn Vũ lại không muốn tiếp tục nữa! Hắn không đành lòng tổn thương cô nữa! Hắn xưa nay trên thương trường chưa bao giờ nương tay, nhìn thấy cô lại không thể nhẫn tâm! Vừa đưa tay ra, liền cảm thấy mình chẳng khác nào một tên đao phủ!

365-ngay-hon-nhan-khoa-tru-tim-em

“Sao vậy? Tử Tình? Gặp ác mộng phải không?” Lôi Tuấn Vũ dịu dàng đặt tay lên lưng Lãnh Tử Tình, nhẹ nhàng vỗ về cô. Muốn xua tan tất cả nỗi sợ hãi của cô!

Cái đầu nhỏ trước ngực vội vàng gật gật! Cố hết sức, dường như muốn chui vào trong người hắn!

“Ngoan! Đừng sợ, anh đã trở về!” Lôi Tuấn Vũ tiếp tục an ủi, trong lòng là áy náy hay là sợ hãi đã không thể định rõ! Nếu Lãnh Tử Tình biết cái người khởi xướng kia là chính hắn, thì liệu cô có còn tin cậy và không muốn rời xa hắn như thế này không?!

Khẳng định là sẽ không! Lôi Tuấn Vũ run sợ nghĩ. Hiện giờ nghĩ lại, hắn không khỏi muốn cắn đứt lưỡi mình! Chỉ một mực vì ham muốn của riêng mình, mà làm ra một “trò đùa” thật lớn với Lãnh Tử Tình! Sau khi làm xong, mới biết đây đâu phải là “trò đùa”, sợ rằng chính là liều mạng!

Lãnh Tử Tình khóc đã mệt mỏi, ở trong vòm ngực ấm áp của hắn cũng đã bình tĩnh hơn nhiều. Cô ôm chặt thắt lưng hắn, ngước mắt chỉ sợ hắn đột nhiên biến mất, đôi mắt sưng đỏ vì khóc đáng thương nhìn hắn, nói: “Sao anh đã trở về rồi? Không phải đang ở Hải Nam sao?”

Thanh âm thút thít còn chưa hồi phục, nghe thật đáng thương.

“Anh gấp gáp trở về trước! Sao vậy… Vì sao… đột nhiên lại nhớ anh?” Lôi Tuấn Vũ nhìn đáy mắt cô, trong giọng nói có chút chua xót, nhẹ đến mức dường như không ra tiếng.

Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên thắt lại, cảm giác xé rách thổi quét toàn thân! Cô vội vàng cúi đầu nhìn quần áo của mình! Vẫn bọc kín mít! Cô lại nhìn vội vào gương đối diện, cổ cũng đã che kín, không có chút da thịt nào lộ ra ngoài!

nguồn tổng hợp sưu tầm từ internet và Vficland
người dịch và edit truyện: Hạt dẻ cười , Benbobinhyen

Chương tiếp theo: Chương 291: Ngày 4 tháng 4: Cứ như vậy cho đến già

Xem lại chương trước : Chương 289: Ngày 4 tháng 4: Em… nhớ anh!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s